View Full Version : Giai điệu cuộc sống ( Đoản văn và thơ )
Kim
27-02-2006, 08 : 40 : 40 PM
Định mở cái topic này từ lâu rồi , hôm nay hứng hứng mới làm thật. Chỉ có điều bài đầu tiên th́ em chưa post được. Lần sau onl sẽ viết sau. Hi vọng mọi người ủng hộ :41:
Kim
27-02-2006, 09 : 01 : 09 PM
Tôi t́m em , em t́m ai?
Để mỗi lần nh́n em trái tim tôi nhức nhối.
Bóng đêm dần buông , đôi bàn chân em bước vội.
Hoảng hốt thấy ḿnh mang một nỗi nhớ thương...
Kim
01-03-2006, 09 : 21 : 13 PM
Trước đây tôi rất ghét phải đả động đến chủ đề này. V́ nó có vẻ chuối chuối và chán ngắt đến không chấp nhận được. Phần lớn những người tôi biết đều nói :" Chẳng ai định nghĩa được t́nh yêu ". Tôi ghét nhất trên đời câu trả lời ấy , v́ nó không phải là một câu trả lời. Trên đời làm ǵ có câu hỏi thiếu lời đáp bao giờ?
Nhưng bây giờ th́ tôi biết , " có khi như thế thật ". Có ǵ đâu , người ta hỏi tôi : " Lửa thuộc lọai vật chất ǵ? " th́ tôi cũng bó tay , hoặc giả tôi ngu dốt nên không trả lời được cũng nên. Vậy c̣n t́nh yêu? Hay khi lớn hơn một tí tôi ngu dốt đi cũng nên. Trước đây tôi giải thích về t́nh yêu thế này :" Đó là thứ t́nh cảm mănh liệt nhất có thể làm người ta mất đi lí trí của ḿnh ". 16 tuổi người ta hay có những suy nghĩ quái đản như thế đấy.
Tôi hay tưởng tượng đến "những đứa con gái khác " khi yêu thế nào , chỉ là tưởng tượng thôi v́ tôi không thường nghe về chuyện này. Tôi đọc sách và truyện để tự xây cho ḿnh một thế giới quan riêng biệt , là khi nó nhận điện thoại của người ấy và cười ngay từ giây phut đầu tiên khi bắt máy , là khi nó tự hào khi đọc được một bài viết hay ơi là hay của anh trên diễn đàn , là khi nó buộc chiếc băng đô lên đầu và cắm cổ vào học cho theo kịp anh , là khi nó khẽ mỉm cười khi chiếc áo ngực của nó tăng thêm một size , nghĩa là nó đă " lớn " hơn thêm một chút nữa và " quyến rũ " hơn một chút nữa. Vân vân và vân vân...
Tôi sặc cười v́ cái suy nghĩ thô ráp và dễ dăi ấy của ḿnh , nhưng tôi tin là nó rất thật. Th́ anh - và các nhà văn lớn vẫn cứ nghĩ như thế và dám nói ra như thế.
T́nh yêu đối với một đứa con gái là nỗi nhớ cháy ḷng khi mỗi ngày không gặp được anh , không được nghe tiếng nói giọng cười của anh ; Là nỗi lo bổi hổi bồi hồi khi anh gọi điện bảo anh đang say và chưa về nhà ; Là nỗi sợ hăi vu vơ khi anh kể về một người con gái khác trước mặt nó ; Là nỗi yêu tương đến đau thắt con tim khi anh th́ thầm bên tai nó rằng anh nhớ nó thương nó đến mức nào...
( C̣n nữa... )
Kim
15-03-2006, 01 : 02 : 41 PM
Đă gần 1h chiều. Tan học tôi không muốn về nhà chút nào. Cũng đă lâu lắm tôi không để cho ḿnh rảnh rỗi đến độ suy nghĩ linh tinh và tự nhiên viết ra những thứ theo bản năng thế này.
Mấy hôm nay trời lạnh quá , ở nhà lại cứ nghĩ hết đông nên toàn chăn mỏng. Thật khó chịu khi buổi sáng cứ nhất định phải thức dậy vào lúc 6h15 chỉ để lên trường và nhồi nhét vào đầu một mớ lí luận xa rời thực tiễn của mấy triết gia nổi tiếng mà thời đại của các ông ấy cách tôi đến cả thế kỉ. Tôi vẫn nghĩ thế , hoặc giả là một cách ngụy biện cho cái sự lười học của ḿnh chẳng hạn. À đấy , đang nói chuyện thời tiết. Con người thường suy nghĩ theo lối ṃn , cái ǵ đă quen th́ ngại thay đổi , tôi cũng là con người. Cái sự nóng lên của ông giời vào trưa ngày hôm nay , vào chính lúc này ít nhiều gây cho tôi một cái ǵ khó chịu , mà có lẽ , tôi là một đứa thường cảm thấy khó chịu với tất cả mọi thứ.
Hai hôm nay tôi đọc một quyển tiểu thuyết trinh thám. À , " Thế giới ngầm " của Agatha Christie , một nữ tác giả trinh thám nổi tiếng. Cũng phải nói trước là xưa nay tôi không hề hứng thú với loại truyện này , tôi ngại phải đọc những thứ mà vừa đọc vừa phải nhức đầu để suy nghĩ , với tôi , đọc sách là một cách giải trí. Không biết có phải do cái định kiến ấy không mà đúng là tôi không thấy quyển này hay tí nào cả. Truyện kể về một tay thám tử nổi tiếng tên Poirot , với người bạn đồng hành là đại úy Hartings , cũng giống như Holm và Washon vậy. Có một băng nhóm tội phạm tầm cỡ thế giới , do 4 người đứng đầu , 1 người là người Trung Quốc , tôi cảm giác tên này theo đạo giáo ǵ đó , một người là tỉ phú người Mĩ , một nữ bác học người Pháp và một nghệ sĩ người Anh. Chúng mạnh đến nỗi Poirot phải giả chết để phá án. Motip chuyện chẳng có ǵ mới mẻ , thêm một cái bực ḿnh , tôi có cái tính rất xấu từ bé là hay quan trọng hóa vấn đề. Cũng giống như người ta say vậy. Lúc uống vào rồi , người ta thường hay bị cường điệu hóa cảm xúc , nếu buồn th́ buồn da diết , ghê gớm nhưng đă vui th́ như trúng độc đắc vậy. Buồn cười !
Tôi thích đọc " Tiếng gọi nơi hoang dă " , nó hợp với tôi hơn , luật lệ của dùi cui và răng nanh , hay ít nhất cũng như Ruồi Trâu , tôi yêu quư tác phẩm này đến nỗi có một dạo tôi ăn ngủ ǵ cũng tưởng tượng đến Ruồi Trâu. Tôi cố tưởng tượng vết sẹo trên má phải ( hay trái nhỉ ) nó làm khuôn mặt thiên thần của Arthur của tôi biến dạng đến mức độ nào. Rồi cả cánh tay phải bị khoèo , hay như đôi chân tật nguyền của anh. Tôi yêu biết bao nhiêu cái h́nh ảnh bàn tay anh khéo léo và duyên dáng bứt rời từng cánh hoa ra khỏi bông của nó. Vân vân và vân vân...
Văn chương luôn làm cho tôi cảm thấy hứng thú , mặc dù tôi không biết nhiều , mặc nhiên tôi chỉ đọc được những thứ tôi biết , liên quan đến tâm linh hay cái ǵ đại loại thế.
Bây giờ , mấy ngày hôm nay tôi tự nhiên , tự nhiên cảm thấy hụt hẫng. Tất nhiên , lí do có , có nhiều. Nhưng tôi vẫn không ngừng bắt ḿnh phải nghĩ , tất cả là do cái tuổi của tôi. Hoang đường thật. Người ta tự nhiên phức tạp hẳn lên khi bước vào khoảng thời gian này của cuộc đời. nào là t́nh yêu , nào là t́nh bạn và tất cả những thứ người ta phải ghánh trách nhiệm đối với " tương lai ".
Tôi khổ sở khi tạo hóa sinh ra cho tôi một cái ǵ đó , bắt tôi phải nh́n thấy , phải cảm thấy , phải biết được gần như tất cả những thứ , tôi gọi là , Infamous trong cái cuộc sống này. Tôi đang ước , nếu có thể tôi đă vứt câu này sang box ước nguyện bên kia , tôi có thể t́m được chính ḿnh.
Tất cả những điều này chỉ là một chút vẩn vơ trong đầu , v́ thế có lẽ tôi không mong ai hiểu...
avatar_022
18-03-2006, 11 : 25 : 43 PM
chào các ban."giai điệu cuộc sống". Cuộc sống tựa như một bản nhạc vậy, t́nh yêu là một trong những thanh âm trong trẻo của dạo khúc đó.Tuy nhiên trong cuộc sống này chưa ai có thể đi hết được chữ "yêu".Và dĩ nhiên là có hàng trăm cách định nghĩa hai chữ "t́nh yêu", ví như;t́nh yêu là vết dao đâm vào tim,t́nh yêu là nhưng nhát gioi bầm tím hay t́nh yêu là đóa hoa nhưng nhiều gai...Đó chỉ là 1 trong hàng 100 cách định nghĩa # nhau về t́nh yêu mà thôi.Dù cho định nghĩa như thế nào đi chăng nữa th́ vẫn rất mơ hồ và ko thể lắm bắt.Nhưng các bạn xin đừng bao giờ che giấu sự yêu thương của ḿnh,có 1 vĩ nhân trước khi qua đời đă thốt lên một câu rằng:Tôi chỉ có một lời thôi ở lại,tôi đă từng yêu.Vậy đó bạn hăy cứ yêu thương một chân thành và nồng nhiệt nhất nhé bạn sẽ có được nó.C̣n nếu các bạn"mắc bệnh"xin thử áp dụng phương thuốc này của tôi thư xem:một vị đắng cay, hai gam ngọt ngào,cùng với sự chung thủy niệm tha thứ đem sắc trong một tấm ḷng trung khoan nhượng và nhớ lấy nươc mắt làm thang dẫn bạn sẽ khỏi bệnh :o
avatar_022
20-03-2006, 10 : 58 : 31 PM
để có một người bạn đã khó, nhưng để có được một người bạn hiểu mình lại càng khó bởi rằng "đàn bá nha mấy kẻ thương âm,bỗng nghe qua khóc chộm lại thương thầm" nhưng đừng buồn vì"mặc sầu tiền lộ vô chi kỉ.thiên hạ hà nhân bất thức quân".Tôi ko biết vì sao bạn lại gét vấn đề này đến như vậy tôi cũng phải thuộc dạng cao siêu hay tài tử gì cho cam nhưng chắc tôi cung hiểu được phần nào lỗi lòng của bạn.Bởi tôi , bạn cũng như bất cứ ai đều đã từng yêu dù cho nó ở nhưng cung bậc nào đi chăng nữa.Nhưng cậu đã hơn tôi là đã dám nói ra , đối mặt với chính mình,nên đã từ lâu nó hành hạ tôi và mỗi lần nhắc đến nó tim tôi lại đau nhói ko gì sánh bằng.Nhưng cùng với thởi gian nó cũng đi và quyên lãng vậy đó và tôi lại là chính tôi.Nhân đây tôi cũng xin được gửi lời cảm ơn đến người bạn nhỏ bé ấy một người có mái tóc rất đẹp tinh nghịch dễ thương đôi khi đến khó hiểu nhưng tôi thích như vậy.Vậy mới biết rằng để yêu một người thật là khó phải ko,nhưng thế giới này ko thể thiếu đi tình yêu bởi " biển không sóng là biển chết".Hãy cứ khao khát yêu thương hãy yêu mọi người và để mọi người yêu mình.
Kim
08-04-2006, 06 : 18 : 18 PM
Hôm trước tôi lôi trong tủ ra cái áo trắng mua năm ngoái , mà tôi rất thích . Tôi nghĩ là tôi vẫn có thể mặc vừa nó , chắc chắn rồi v́ tôi chả cao hơn bao nhiêu cả . Vẫn cái cổ cồn cao , vẫn hàng cúc bạc và những đường may xiên xiên 2 bên thân áo , vẫn đẹp như thường. Tôi hứng chí đến nỗi mặc thử luôn vào và nghĩ là sẽ giặt ngay để mai khô mặc đi học.
Bước đến trước tấm gương ( thực ra là cánh cửa ) , và soi , tất nhiên . Ái chà , vẫn đẹp chán . Tôi sung sướng v́ điều đó , và c̣n liên tưởng đến Pat khi nàng uống thử rượu Rum lần đầu tiên nữa , nhưng dù sao cái áo này cũng đă có từ năm ngoái .
Nhưng rồi , mắt tôi chợt mở to đến hết mức có thể ( tôi nghĩ thế ) , khi tôi nh́n thấy một vết ố , hay vết mực đă lâu ngày , vết loang rất lớn trên thân áo bên trái, ở đằng sau .
Tự nhiên cảm thấy hụt hẫng , khi người ta yêu quư một cái ǵ đó và phát hiện ra nó không tốt như ḿnh tưởng ,có lẽ ai cũng có cảm giác như tôi lúc đó . Thật buồn cười nếu nói lúc đó cuộc đời đối với tôi thật ảm đạm . Nhưng đó là sự thật . Tôi cởi chiếc áo ra , rồi lần lần gấp lại , cố gắng vuốt thẳng những nếp áo, thật thẳng , thật vuông mặc dù gấp quần áo chưa bao giờ được xếp vào loại công việc mà tôi biết làm .
Tôi ngồi nh́n chiếc áo đặt trước mặt , nghĩ thế nào lại cầm lên và ướm lại vào người . Tôi tiếc nuối , tôi buồn ... Rồi lại mặc thử vào , soi gương và cố để không soi vào vết mực . Sau đó cởi ra và lần này lấy mắc áo treo vào tủ , để cùng với những đồ thường mặc . Thỉnh thoảng tôi chạy đến mở tủ , lôi áo ra và ngắm lại lần nữa . Suốt cả buổi hôm đó , tôi không thể làm ǵ khác ngoài việc ngắm đi ngắm lại cái áo , và tiếc nuối ...
Tôi đă yêu quư chiếc áo của ḿnh như vậy, nhưng ngày trước , có thể do tôi không cẩn thận , hoặc có thể là tại bản thân cái áo ( ? ) , mà tôi không thể tiếp tục dùng nó được nữa. Có lúc một ư nghĩ lóe lên trong tôi , tôi chạy xuống dưới nhà và mua một lọ nước tẩy , nhưng tôi nhận ra rằng có tẩy cũng đến thế . Không ǵ có thể làm nó sạch được nữa , và tôi cũng không muốn làm nó đau đớn v́ bị dằn vặt . Nó sẽ không tha thứ cho tôi , chắc thế...
Và bây giờ , tôi lại đứng trước gương trong chiếc áo đó . Tôi vẫn thích nó vô cùng , nhưng tôi biết , sẽ chỉ hôm nay nữa thôi .
Tôi gấp chiếc áo , thật cẩn thận và xếp vào ngăn trong cùng cái tủ . Có lẽ sang năm tôi sẽ lại lôi nó ra ,không biết tôi có c̣n tiếc nó nữa không ?
Kim
17-04-2006, 10 : 53 : 06 PM
Hi vọng mọi người đọc nó và biết người Kim tặng bài viết này là ai . Chúc anh sớm có được điều anh mong muốn :)
Kim
17-04-2006, 10 : 58 : 52 PM
" Em biết chăng là có tôi thầm yêu em ? Luôn mang hi vọng với bao điều muốn nói ... " Vừa lẩm nhẩm câu hát tôi vừa đẩy nhanh chiếc ghế xoay lại gần bàn máy và chợt bật cười . Không phải cười v́ cảm thấy sung sướng hạnh phúc ǵ , mà chỉ v́ những lời hát của một con bé ca sĩ mặt c̣n búng ra sữa đôi khi lại phù hợp với ḿnh - một thằng con trai 24 tuổi đầu đến thế .
Tôi nhanh tay gơ nickname và pass vào cửa sổ Y!M và ḍ list . Em không online . Tôi tự nhiên thấy giận em ghê gớm , dù tôi không hẹn, em hăy cứ phải lên chứ nhỉ ? Hay em không yêu , không nhớ tôi ? Tôi lại tự cười ḿnh v́ câu hỏi đó , ngây thơ và ngớ ngẩn biết bao nhiêu mặc dù nó luôn thường trực trong đầu tôi , chỉ chờ tôi nghĩ đến em là vọt ra , chập chờn và ám ảnh .
Vậy là em đă đi bao lâu rồi nhỉ ? Tôi không c̣n nhớ nữa . 1 tuần ? 2 tuần ? 3 tuần hay hơn thế ? Tôi chỉ cảm giác thấy thời gian cứ đằng đẵng , đằng đẵng và từ khi em đi , tôi như già thêm mấy tuổi . Tôi với chiếc gương và soi thử xem ḿnh có tóc bạc chưa ? Thêm một lần tự cười mỉa mai ḿnh sao ngớ ngẩn .
Em bây giờ đang làm ǵ ? Côn Sơn có đẹp khi không có tôi bên em không ? Em có biết là tôi nhớ em đến thế nào ? Khi trong tôi ngập tràn h́nh ảnh của em . Tôi gặp em trên khung ảnh để bàn , đôi mắt em cười tinh nghịch trong ... ví , những cành cây như bàn tay nhỏ nhắn của em vẫy gọi reo vui lúc tôi đi trên đường , và c̣n thấy em khe liếc tôi ( âu yếm ) khi tôi đi ngang qua bất ḱ một cô gái nào trên phố . Em có biết tôi yêu em đến thế không ?
Em biết , rơ ràng em có biết . Vậy mà sao em không trả lời ?Em có lẽ chưa tin tôi thật ḷng , em nhỉ ?
Tôi phải làm thế nào để em tin , để tôi có được em ? Không , tôi không muốn và không thể làm anh trai em như em mong muốn được , càng không đủ can đảm để rời xa em . Trước mắt tôi chỉ có một con đường , một con đường duy nhất . Vậy mà , em không để tôi đi . Em ác lắm em có biết không ? Tôi không muốn quay trở về quá khứ, mặc dù quá khứ của tôi cũng có em , nhưng không trọn vẹn . Cô sinh viên t́nh nguyện của tôi ơi ! Tôi chỉ có thể đi tới tương lai bằng con đường duy nhất đó , em hiểu không ?
Hà Nội lại lạnh rồi , có lẽ đây là đợt lạnh cuối cùng của mùa đông đấy .Ngày mai , ngày kia , hay vài ba hôm nữa sẽ lại nắng lên . Tôi hôm nay vẫn ngồi đây, mở cửa sổ và đón nhận cái se se của trận gió mùa . Tôi thấy ḿnh cô độc quá ... Cô bé ơi , hăy nói với tôi rằng sẽ đến một lúc nào đó , em là của tôi , được không em ?
Tôi sẽ chờ đến ngày ấy , c̣n bây giờ, tay tôi cầm tấm ảnh của em , tôi đang thầm th́ : " Tôi yêu em " . Em chắc là nghe thấy nhỉ ?
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.